Chương 11

Mơ thành người Quang Trung

Chương còm nháy Hưng mập:
– Ðánh lẹ, “quân ta” ăn tết ở rạp Casino Ðakao.
Bồn lừa làm tăng nỗi thèm của Hưng mập:
– “Ngủ hổ miền Tây” hay tuyệt cú mèo. Tao đã coi rồi, còn muốn coi nữa.
Dzũng Ðakao giục Chương còm:
– Thì nhào đại sang đất Mãn Thanh đi.
Nó càu nhàu:
– Ðánh nhau với khỉ vẫn khoái hơn. Chúng mày phải thấy con nhà Y Pàm phóng lao.
Nó tặc lưỡi:
– Ờ, ước gì có Y Pàm nhỉ? Thằng Jack sẽ phục nó sát đất.
Ðạn Mãn Thanh nổ ròn. Tụi Mãn Thanh dở ẹc, chả tiến chiếm tí đất nào. Chúng nó chưa biết chúng nó sắp chạy có cờ. Tôn Sĩ Nghĩ Jack chắc phải bỏ cả ấn tín mà cút. Bọn nhô con trong cư xá đã kéo ùa tới chiến trường coi đánh nhau.
Lính Mỹ đi qua cũng đứng lại xem và lấy làm thích thú lắm. Chương còm phấn khởi. Phải bắt cả Mỹ lớn phục trẻ con Việt Nam nữa mới được. Nó bèn chớp mắt… mơ về Quang Trung. Và như thấy rõ những mũi tên lửa đang làm cháy tầu giặc Hòa Lan.
– Tao sắp thẩy lựu đạn phá tan ổ đại liên của thằng Jimmy. Chờ tao thẩy hết năm trái, chúng mày xung phong nhé!
Ngân quăn hỏi:
– Em lái… thiết giáp ủi tụi Mãn Thanh được không?
Chương còm hất đầu:
– Xiệc hả?
Ngân quăn chỉ cái lốp xe vận tải dựa cạnh hàng rào của ông chủ nhà thầu. Cái lốp xe phế thải rồi.
– Ðó, xiệc đó.
Bồn lừa búng tay:
– Ông đã nói ông nhẩy dù là ông nhẩy dù.
Nó bảo anh em:
– Ê, tao xí khẩu M-16 của thằng Jack đấy nhé!
Ngân quăn nghiến răng:
– Còn em, em xí khẩu đại liên của thằng Jimmy.
Chương còm sợ lính Mỹ bỏ đi liền thì uổng dịp may làm cho cả Mỹ lớn lẫn Mỹ nhô phục lăn cu chiêng. Nó hạ lệnh cho Long cải lương chạy về nhà lấy cái sào màn. Bọn lính nạp đạn đã hết nhiệm vụ. Vì sắp đến giờ tấn công. Chúng nó đang ngồi ở tư thế chờ đạn nổ “đoàng” là chạy đua sang đất Mãn Thanh càn quét chiến lợi phẩm. Chương còm mang sẵn miếng củi gỗ thông. Nó bật diêm đốt thanh củi nhỏ. Rồi trái lựu đạn thứ nhất được “rút kíp”, tức là châm ngòi. Chương còm thẩy sang phía Mãn Thanh. Trái lựu đạn lăn từ từ. Ðến sát chỗ Jimmy nằm sấp khạc đại liên, trái lựu đạn nổ tung, nẩy cả cục pin lên. Jimmy hoảng hồn. Lính Mỹ đứng xem vỗ tay khen ngợi. Chương còm cao hứng, hét lớn:
– Hàng chưa?
Jack quạt M-16 trả lời. Chương còm thẩy trái lựu đạn thứ hai. Ngân quăn không muốn tuân lệnh chủ tướng. Nó nằm cong người trong cái lốp xe và con nhà Báu tồ lăn mạnh sang đất địch. Ngân quăn lại biểu diễn một màn cảm tử quân. Chương còm thẩy trái lựu đạn thứ ba rồi thứ tư, gọi là bắn che cho Ngân quăn. Hai tiếng nổ cách nhau không xa, cùng lúc thiết giáp chở Ngân quăn ủi ngang khẩu đại liên của Jimmy.
Ngân quăn vội chui ra, giật lấy súng của Jimmy, quay lia lịa vào Jack. Bồn lừa nóng mắt, đu dây làm Tác-giăng. Nó đạp vô bụng Jack. Tôn Sĩ Nghị ngã ngửa. Bồn lừa tước luôn khẩu M-16. “Quân ta” ào sang. Chương còm không kịp thẩy trái lựu đạn thứ năm. Lê Chiêu Thống sợ bị Chương còm bắt, vất súng bỏ chạy về nhà. Ðịa phương quân tan rã. Cuộc đánh sáp lá cà diễn ra sôi nổi. “Quân ta” tranh nhau cướp súng đè nghiến John và Bill.
Hưng mập và Dzũng Ðakao cười ha hả. Chương còm đốt quả tạc đạn nổ ùm. Cái lon sữa bò bay bổng lên trời. Nhô con cư xá Chu Mạnh Trinh vỗ tay hoan hô ầm ỹ. Một anh lính Mỹ chạy đến xoa đầu Chương còm “good good” rối rít. Anh ta tấm tắc:
– “Giê nê rôn, giê nê rôn”!
Chương còm ngẩng mặt, hãnh diện:
– Lính nhô Việt Nam “chì” không?
Anh lính Mỹ chẳng hiểu gì. Chỉ gật gù ra cái điều phục lắm. “Quân ta” đã bắt sống được Jack, Jimmy, John, Bill. Lính của vua Quang Trung giữ chặt tay Mãn Thanh.
Chương còm anh dũng lắc đầu. Báu tồ, Long cải lương và lính của vua Quang Trung lần lượt buông Jack, Jimmy, John, Bill ra. Chương còm cười ngạo nghễ:
– Jack, mày phục bọn tao chưa?
Jack gật đầu:
– Phục rồi.
Chương còm hỏi lại:
– Phục thật hay phục giả vờ?
Jack hơi cúi đầu:
– Phục thật. Tụi mày đánh nhau hay quá xá.
Một cuộc… hòa đàm sau chiến thắng vinh dự bèn xẩy ra. “Quân ta” tặng “quân Tầu” tất cả súng bắn pháo do Cao Thắng Phong lùn sáng chế. Chương còm hứa sẽ còn cho “quân Tàu” đủ hai mươi con cóc, dù “quân Tàu” bằng lòng để “quân ta” tịch thu đại liên, M-16, và Tommy gun. Ngân quăn được Bill, Jimmy, John gạ dạy cách ngậm pháo nổ và cắm pháo vào rốn đốt. “Quân Tầu” khao “quân ta” một trận kẹo cao su và sô cô la.
Ðang cơn vui vẻ, Long cải lương nhắc Chương còm:
– Nè mày, cái sào màn.
Chương còm vội móc túi lôi lá cờ ra. Nó buộc vô đầu cây sào sắt và bắt lính của vua Quang Trung dựng lên. Sơn đốm giữ nhiệm vụ đỡ cây cờ… Cứ như quân đội Mỹ dựng cờ ở đảo Ðối Mã ấy. Jack đọc năm chữ “Mơ Thành Người Quang Trung” viết trên cờ, trố mắt:
– Nghĩa là gì hở, Chương còm?
– Là thế này… Bọn mày hãy ngồi xuống đây, ngồi cạnh tao đi…
Chương còm hắng giọng, say xưa kể lịch sử Việt Nam:
– “… Ngày xưa, nước tao có vị anh hùng vô địch thế giới là Quang Trung…”
Bọn nhô Mỹ lắng tai nghe. Trong khi lá cờ chiến thắng phần phật bay trên Gò Ðống Ða mộng mơ của những đứa trẻ Việt Nam anh dũng.
8-3-1969
(Viết xong tại Phú Nhuận Gia Ðịnh)
Duyên Anh – Vũ Mộng Long

Trở về Thư Viện